Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
Tạ Trọng Nghi khoa trương vô cùng.
Ngày hôm sau anh ấy thực sự đã thuê mấy nhân viên thu dọn chuyển nhà chuyên nghiệp đến nhà Tạ Dực. Cả nhóm người làm việc nhanh thoăn thoắt, nhanh đến mức tôi còn chẳng kịp có thời gian để buồn bã.
Vốn dĩ anh ấy định đích thân đi cùng tôi, nhưng vì có một cuộc họp rất quan trọng nên đành thôi.
"Em bày ra trận thế lớn thế này làm gì?"
Từ lúc những người này vào cửa, sắc mặt Tạ Dực đã trở nên rất khó coi.
Tôi nói: "Dọn đồ cho nhanh, đỡ lãng phí thời gian của mọi người, chẳng phải rất tốt sao?"
Tạ Dực phát cáu: "Anh chỉ muốn em thu dọn bớt những đồ đạc lộ ra ngoài thôi mà! Đợi một thời gian nữa bố mẹ anh đi rồi chẳng phải em lại về sao?"
Hắn bày ra vẻ mặt mệt mỏi, nắm lấy tay tôi: "A Mân, em đừng như vậy, em biết hoàn cảnh nhà anh mà, xin em hãy thông cảm cho anh một chút, được không?"
"Tôi đã quá thông cảm cho anh rồi, Tạ Dực. Chính vì quá thông cảm nên chúng ta mới thành ra thế này."
Tôi gạt tay hắn ra.
Sau đó, Tạ Dực lộ vẻ phiền muộn, tránh ra ban công nhỏ chỗ bếp để hút thuốc.
Tôi tìm ra đó, định nói với hắn rằng lần này thời gian hơi gấp, vạn nhất có món đồ nhỏ nào bỏ sót thì xin hắn đừng tùy tiện vứt bỏ. Thế nhưng tôi không ngờ lại bắt gặp Mễ Du đang quấn lấy hắn nũng nịu.
"Đêm qua anh làm người ta đau quá đi, anh nhìn này, cổ tay em bị anh bóp xanh tím cả rồi."
Đêm qua...
Tôi nghĩ đến hôm qua ở nhà hàng, Tạ Dực còn thề thốt với tôi, nói mình tuyệt đối sẽ không phạm lỗi như vậy nữa, lồng n.g.ự.c bỗng chốc lạnh toát.
"Được rồi, em nhỏ tiếng chút đi." Tạ Dực rõ ràng có chút thiếu kiên nhẫn, nhưng hắn vẫn cố kìm nén cảm xúc, "Xin lỗi, đêm qua là do tâm trạng anh không tốt..."
Nói đến đây, hắn rít một hơi thuốc thật sâu, làn khói dày đặc tràn ra từ môi, nhanh chóng che khuất phần lớn gương mặt hắn.
"Mễ Du, sau này chúng ta thực sự đừng như vậy nữa, anh đã nói với em rất nhiều lần rồi, anh muốn ở bên Tô Mân thật tốt."
Mễ Du rõ ràng chẳng thèm để tâm đến lời hắn nói: "Anh đừng tự lừa mình dối người nữa được không? Anh rõ ràng là thích phụ nữ hơn, có cảm giác với phụ nữ hơn mà."
"Hơn nữa anh cứ nhớ đến Tô Mân, còn anh ta có nhớ đến anh không? Nhìn anh ta và anh họ của anh kìa, biết đâu là đã lén lút với nhau từ lâu rồi—"
"Không thể nào!" Tạ Dực sa sầm mặt mày, "A Mân rất yêu anh, em ấy tuyệt đối không thể phản bội anh!"
Mễ Du nói: "Anh chẳng phải đã xuống nước dỗ dành anh ta rồi sao? Nhưng anh nhìn xem đến tận bây giờ anh ta có cho anh sắc mặt tốt nào không?"
Tạ Dực bảo: "Em ấy là cố tình làm ra vẻ đi rồi sẽ không bao giờ quay lại để cho anh xem, muốn thấy anh lo lắng thôi. Chẳng qua chỉ là hờn dỗi nhất thời, đợi bố mẹ anh đi rồi, tự nhiên anh sẽ đón em ấy về."
Mễ Du bỗng phát ra một tiếng cười khẩy.
Cô ta giật lấy nửa điếu thuốc còn lại trên tay hắn, rít một hơi, để lại một dấu son đỏ tươi trên đầu lọc.
"Cưng à, em phát hiện ra đôi khi anh thực sự còn ngây thơ lắm."
Giọng của Mễ Du vẫn như mọi khi, rất dịu dàng, rất nũng nịu. Tay cô ta vuốt ve mặt Tạ Dực, bộ móng tay rực rỡ bấu vào da thịt hắn.
"Anh quên mất cái dự án lớn giúp anh thăng chức tăng lương, tiền thưởng nhận mỏi tay đó, anh đã dựa vào cái gì để đánh đổi mới giúp đội của mình thắng được buổi thầu nội bộ của công ty sao?"
Sắc mặt Tạ Dực thay đổi đột ngột.
Đầu óc tôi cũng "oàng" một tiếng.
Ý tứ trong lời nói của Mễ Du không thể rõ ràng hơn.
Tôi nhớ lại vẻ đắc ý của Tạ Dực sau khi giành được dự án đó, nhớ lại mình đã chân thành chúc mừng, reo hò vì hắn thế nào, nhớ lại sau bữa tiệc mừng công hắn trở về nhà trong cơn say khướt, lẩm bẩm bên tai tôi rằng: "A Mân, em xem, anh làm được rồi, anh thực sự làm được rồi."
Còn cả chuyện rất lâu về trước, vào một đêm lúc mới đến thành phố này.
Hôm đó, Tạ Dực vì bị một kẻ có gốc gác trong công ty nướp mất tài nguyên nên bị đả kích lớn, còn tôi cũng vì bị cấp trên gây khó dễ mà tâm trạng không vui.
Hai đứa mỗi người cầm một lon bia, khoác vai nhau đi lạc trong rừng rậm bê tông cốt thép của khu trung tâm, ngẩng đầu lên chỉ cảm thấy mình là một trong vô số con kiến trong khu rừng này, thất bại, chán nản, lạc lõng...
"Em tin không, A Mân, sẽ có một ngày... sẽ có một ngày! Tạ Dực anh có thể dựa vào năng lực của chính mình để bám rễ ở nơi này!"
"Nơi này chính là chiến trường của anh! Cho dù là hàng vạn quân mã đi qua cầu độc mộc, anh nhất định, nhất định sẽ là vị tướng dẫn đầu!"
Lúc đó tôi đã bị ánh sáng trong mắt Tạ Dực thu hút biết bao, tôi tin tưởng hắn, chưa bao giờ nghi ngờ niềm tin và năng lực của hắn.
Tôi thậm chí không dưới một lần bị dáng vẻ vượt mọi chông gai của hắn làm cho cảm động, được khích lệ. Tôi cứ ngỡ hắn thực sự đã làm được.
Nhưng từ lúc nào nhỉ?
Tạ Dực đã buông thanh kiếm vượt chông gai đó xuống.
Cuối cùng, vết nứt ở một nơi nào đó trong lòng tôi đã lan đến mức không thể không vỡ ra, có thứ gì đó đã hoàn toàn tan nát.
